About time
Cùng là một bộ phim, mỗi lần xem lại có cảm xúc thật khác nhau.
———————————
Lần đầu xem cùng ngta, là những ngày tháng thật trẻ, thật muốn níu giữ, thật mong có năng lực như Tim, để được quay lại mãi những ngày đó, những ngày mình học được thế nào là hạnh phúc trọn vẹn. Hạnh phúc tràn đầy, nhưng niềm vui thì bấp bênh.
-
Lần thứ hai, là xem một mình, đúng ‘ngày kỷ niệm’ lời tự hứa với bản thân. Cũng không biết vì gì mà tự dặn lòng rằng chờ 2 năm. Tại sao lại là 2? Tại sao lại là năm? Mình cũng không biết. Xem lại thấy bồi hồi nuối tiếc. Cảm thấy đã có thể đặt một dấu chấm. Ấy thế mà lại chưa hết… nhưng đó là chuyện của một ngày khác, nếu còn hoài niệm. Giờ thì thật sự đã có một cái kết cho câu chuyện rồi.
———————————
Hôm nay gió thổi mây trôi thế nào lại ngồi xem cùng T. Cứ ngỡ não bộ dây thần kinh sẽ so sánh kỷ niệm. Ấy thế mà không. Chỉ là, cũng như xem 1 bộ phim hay cùng T., cũng giống như khi xem những bộ phim khác cùng T. Yên bình. Cảnh hài hước thì hai đứa cùng cười, cảnh xúc động thì hai đứa cùng khóc. Kể ra thì thấy quá là bình thường. Thế nhưng lại thấy yêu ngững giây phút bình thường này thế!
-
Khi Posy, con gái đầu lòng của Tim ra đời, mình quay sang T.
- Này hôm em sinh ra, chị họ em vào thăm xong nhìn mặt em mới đẻ rồi bảo “Ôi sao em bé nhìn như con khỉ thế?”
T. nhẹ nhàng quay sang, nghiêng đầu
- Giờ nhìn em vẫn giống khỉ mà.
- Fuck you! 😂
- Nhưng mà anh thích khỉ!
- Ôi trời trời, đây là câu lãng mạn nhất anh từng nói với em đấy hí hí…
—————————
Thời gian nhẹ nhàng trôi, hôm nay lại là một ngày vui. Mình không còn muốn quay ngược thời gian như ngày xưa ước ao nữa, mà mình sẽ nhẹ nhàng cất kỷ niệm trong ký ức, rồi khi nào muốn lại nhẹ nhàng ngồi ngẫm. Hoặc, nhẹ nhàng post lên tumblr, để rồi nhẹ nhàng mình mình đọc.
——————————
Budapest, 01:24 am, 23rd Feb 2021.









